Rồi Hoan cũng về nước. Mái tóc của anh dài ra nhiều , anh mập ra.Hai người đàn ông , một thuộc về quá khứ và một đang là hiện tại của tôi rất vui vẻ kể cho nhau nghe nhiều chuyện.Tôi chỉ lo mồi nhắm cho hai người trong căn nhà của mình . Tiếng Diễn vang vang: “Để mình giới thiệu cho ông một cô bé ở cơ quan mình. xinh , ngoan , hiền và biết làm mồi nhậu rất ngon. Chẳng bù với bà Nga nhà mình, chỉ ra chợ mua mồi về thôi.”

Những cơn mưa quên về

Rồi tiếng Hoan : “ Đâu có, Nga rán trứng rất ngon đó mà”.
Hoan thường xuyên ghé nhà tôi chơi vơí tư cách là bạn cuả DIễn , tôi không thể ngăn cản anh được điều đó.Có khi ghé nhà chơi , Hoan ngồi trên chiếc xích đu sơn màu xanh da trời, nhin ra khu vuờn nho nhỏ với nhiều lọai cây cảnh do Diễn đi mua hoặc xin ở nhà bạn bè về. Anh than thở: “ Làm công tác khoa học , đi nứơc ngòai như đi chợ , có cô gái nào chịu được một người yêu như thế.THế alf mãi amxi một mình.” Tôi pha trò cùng anh: “ Vậy cưới vợ đi, rồi dắt vợ đi theo với mình.” Anh cuời : “ Ờ , há. Không biết có ai chịu cùng mình đi lang thang không?” . Tôi muốn nói với anh là tôi không thể đi lang thang vơí anh dược nửa đâu.
Tôi sắp tổ chức đầy năm cho đứa con đầu lòng của mình. Hoan lại đi công tác hai tháng ở một nước nào đó. Hoan hứa sẽ về nứơc kịp ngày tổ chức thổi nến cho thằng bé. Và nửa ,anh nhất định nhận con trai tôi làm con đỡ đầu.
Hoan về sớm đúng như lời đã hứa để kịp dự lễ đầy năm của con trai tôi. Căn nhà nhỏ của hai vợ chồng tôi ấm cúng hẳn lên vì sự có mặt của bạn bè. Còn Hoan thì giống như người trong nhà , anh dã đến từ sớm.

Hoan và Diễn lăng xăng dọn dẹp , trang trí phòng khách và cùng vào bếp chế biến món ăn theo cách riêng của hai người. Hoan khoe: “ Tại vì anh thường xuyên phải tự nấu cho mình ăn ở nứơc ngòai, nên đâm ra … nấu ngon.”. Hai người đàn ông giống như hai người bạn cố tri.
Buổi tiệc kết thúc. Trời đã khuya. Tôi cũng đã mệt mỏi lắm rồi. Hoan uống vội tách trà nóng tôi vừa pha. Diễn nói : “ Em tiễn anh Hoan về , Nga nhé.” Hoan bước ra sân , ánh sáng dèn loang lổ trên dáng người của anh.

Tôi chậm từng bước chân cùng Hoan ra đường. Bỗng dưng nhìn anh từ phía sau, tôi thấy lòng mình có gì đó xốn xang. Tôi bóp nhẹ tay Hoan khi anh đã ngồi lên xe: “ Kiếm một cô nào để yêu thương, Hoan nhá” Tôi muốn nói với Hoan : “ Em chỉ có thể đưa anh đi một đọan đời ngắn thôi. Sẽ có người khác đi cùng anh xa hơn.” Nhưng thôi, tôi không muốn làm cho trái tim Hoan thêm một lần hy vọng.

Pages: 1 2 3 4



Related Coverage - Các tin liên quan
Bạn đọc viết
  1. Mối đe dọa môi trường sinh thái
  2. Khốn đốn vì mua đất dự án
  3. Giọt nước Thùy Dung
  4. Vợ chồng son
  5. Ý kiến độc giả xung quanh việc người đẹp Trần Thị Thuỳ Dung đăng quang Hoa hậu
  6. Văn hóa ngôi sao và trách nhiệm của giới truyền thông
  7. Không phải “người bình thường” nào cũng làm được như Phương
  8. Bartender - nghề hấp dẫn
  9. Chè đậu xanh đánh sầu riêng
  10. Bị chàng chê vì đi thẩm mỹ